Hãy gửi cảm nhận cho chúng tôi về “Giới Thiệu Bài Giảng Cuối Cùng”
TT - Tôi biết đến Randy Pausch trước khi đọc những trích đoạn trong quyển Bài giảng cuối cùng. Tôi đã từng xem trên YouTube đoạn video từng được xem là một hiện tượng với số lượt xem trên 10 triệu (tính đến thời điểm này). Đoạn video dài hơn một giờ đó đã khiến người ta xúc động đến lặng người trước màn hình bởi câu chuyện giản dị: một người thầy, một người cha hi vọng để lại một vài điều cho con cái để chúng có cái mà biết, mà nhớ về khi ông đã ra đi. Đọc những trích đoạn và xem những bài nói chuyện của Randy, bạn sẽ không thể thấy hình ảnh một con người đang tiến dần về bóng tối, về cái chết. Đó là một người đàn ông trung niên, khỏe mạnh, đẹp trai và tràn đầy sức sống. Tôi học được ở Randy sự khôn ngoan chấp nhận những gì không thể thay đổi được. Và khi đã không thay đổi được, hãy nhìn nó và mỉm cười bởi vì như Randy nói: “Không phải mọi thứ đều cần sửa chữa”. Cuộc sống là không hoàn hảo, lọ đựng muối vỡ tan là xui xẻo, phải chia tay cuộc đời trong độ tuổi còn đầy cống hiến là thật bất hạnh... Nhưng thay vì ngồi khóc lóc cho những gì không thể thay đổi được, tại sao ta không đứng lên và sống hết mình cho những phút giây còn được sống? Cho những giấc mơ chưa thể hoàn thành? Tôi đã đọc và cảm ơn Randy rất nhiều vì thông điệp mà ông để lại cho tất cả chúng ta, những con người còn rất nhiều may mắn vì còn cuộc sống. THANH HƯƠNG (sweetdecember612@...)
Sống để hạnh phúc Đã lâu rồi tôi mới được đọc một tác phẩm xúc động đến thế. Những suy nghĩ rất đơn giản của Randy Pausch đã làm bao người đang hối hả với cuộc sống phải sửng sốt nhìn lại mình. Sửng sốt vì nhận ra rằng những điều Randy muốn nói quá giản dị mà ai cũng đều mong muốn: đạt được mơ ước tuổi thơ, giúp đỡ mọi người, lạc quan và luôn vui vẻ trong từng phút giây cuộc sống... Vậy tại sao không nhiều người trong chúng ta đạt được điều đó? Lúc trước, bạn bè chúng tôi thường hỏi đùa nhau: “Ăn để sống hay sống để ăn?” và chúng tôi đều trả lời “Ăn để sống!”. Nhưng khi có người cắc cớ hỏi: “Sống để làm gì?” thì ai cũng hơi sững người bối rối. Tôi đã đem câu hỏi này hỏi khá nhiều người và nhận ra đa số đều biểu hiện một thoáng suy nghĩ hoặc hơi do dự trước khi đưa ra câu trả lời. Có lẽ nhiều người trong chúng ta ít khi nghĩ hoặc không muốn nghĩ về điều này. Và đó có lẽ là nguyên nhân khiến ít người cảm thấy hài lòng với cuộc sống của chính mình. Vì nếu chúng ta không thật sự biết sống để làm gì, thì cũng giống như chạy đua mà không biết đích đến ở đâu vậy. Giờ đây, sau khi đọc Bài giảng cuối cùng của Randy, tôi đã có câu trả lời cho bản thân: “Sống để hạnh phúc”. Chúng ta phấn đấu đạt được ước mơ tuổi thơ, giúp đỡ người khác, làm mọi thứ... cũng chỉ để khiến bản thân cảm thấy được niềm vui và hạnh phúc. Phấn đấu vì hạnh phúc đúng nghĩa chính là cách tốt nhất để mang lại giá trị cho xã hội. Cảm ơn Randy và báo Tuổi Trẻ đã giúp tôi trả lời được câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc đời. LONG PHAN (tuonglongphan@...)
truoc day toi rat so hoc mon toan moi khi thay giao goi len bang toi rat so sau khi doc cuon sach toi da
Những điều Randy đã làm dù theo ông nói là để dành tặng cho những đứa con yêu dấu của ông, cũng đã vô tình trở thành một món quà dành tặng cho rất nhiều người.Ông đã không hề lãng phí những tháng ngày cuối cùng để than vãn, sợ hãi hay tỏ ra mệt mỏi mà lẽ ra ông có quyền làm như thế. Đứng vậy, trái với những gì mà người khác tưởng tượng, Randy vẫn sống và làm việc, yêu thương, giúp đỡ mọi người theo cách của ông từ trước đến nay. Nghe về ông, đọc "The Last Lecture" và xem bài giảng của ông cũng như nhiều video clip khác về ông, tôi thật sự chỉ tìm thấy ở người đàn ông ấy một trái tim tràn đầy nhiệt huyết, một tâm hồn tràn đầy sức sống, một hình ảnh khỏe mạnh, vui vẻ và lạc quan. Nỗi đau đớn và bóng tối của bệnh tật không hề ngăn ông tận hưởng cuộc sống. Tôi đã học được từ ông cách trân trọng và yêu quý mọi người quanh mình, yêu quý cuộc sống này bắt đầu từ những hành động giản dị nhất.
toi chua biet nhieu ve ong nhung sau khi doc cuon sach cua ong ma chi gai toi gui tang toi that su kham phuc nhung nguoi nhu ong va toi cam thay minh can phai no luc hon trong cuoc song va vuon len trong hoc tap.nhung kien thuc cua onng se giup ich rat nhieu cho sinh vien nhu chung toi
đó là cuốn sách cần phải đọc, rất cần đọc. Cho dù bạn là ai: thầy giáo, sv, công chức hay một người bán hàng, nội trợ. Các BS cũng rất cần đọc quyển này và kể cả bệnh nhân...đó là những dòng chữ làm thức tỉnh tâm hồn của bạn, làm bạn cảm thấy yêu cuộc sống của mình và trân trọng cuộc sống của người khác, những dòng tâm sự làm cho cái chết không còn là điều khủng khiếp bởi vì bạn sẽ trải nghiệm nó dù muốn hay không !
Toi cam thay dang bi thiet thoi vi khong biet den bao gio moi co the duoc doc quyen sach nay.Nhung mot dieu ky dieu cung vua say ra doi voi toi.Toi bat dau tro lai voi cuoc song bang nhung tieng cuoi.Nhung cau trich doan cua cuon sach khien toi tin o buoc di cua minh hon.
Tac pham that dac biet; khog chi vi nguoi viet ra no dac biet ma no con la bai hoc qui gia cho moi nguoi bang nhung cau tu gan gui co the lam nguoi khac bat cuoi cung doi khi phai chet lang vi xuc dong
Điều tôi tâm đắc nhất khi đọc cuốn sách này là câu nói: "Chúng ta không thể đổi được các quân bài đã chia, chỉ có thể đổi lại cách chơi những quân bài đó". Trong cuộc sống, đã có rất nhiều lúc tôi gặp phải những khó khăn, những thất bại, những kết quả không như mong muốn. Nhưng tôi hiểu một điều, mọi chuyện đã xảy ra sẽ không thể tìm cách thay đổi nó được. Vì thế, thay vì ngồi than vãn và đau khổ cho mọi chuyện thì đứng lên và làm lại từ đầu. Khi đọc cuốn sách này, cảm nhận đầu tiên là bắt gặp mình trong đó, những suy nghĩ đơn giản mà đầy sự logic có thể bắt gặp ở những người làm khoa học. Bản thân tôi cũng đã từng học trong trường đại học 1 ngành liên quan đến máy tính. Chính vì thế nên cảm thấy cuốn sách này càng trở nên rất ý nghĩa với mình. Những điều mà Randy truyền đạt sẽ còn có ý nghĩa đến mãi về sau này bởi lẽ cho dù cuộc sống có thiên biến vạn hóa thế nào nhưng nó vẫn sẽ chảy theo quy luật tất yếu của tạo hóa...